Việt Nam – Tiếng Quê Nhà

Nơi tìm hiểu, trau dồi về ngôn ngữ và văn hóa cội nguồn cho những tâm hồn Việt xa quê.

Hâm và Sến

Posted by codockhach on Tháng Một 11, 2008

Từ đó tới giờ tôi hay thấy thế giới blog–nhất là giới trẻ–dùng đến hai từ này, nhưng chả hiểu dụng ý gì. Mức chịu đựng của sự tò mò có hạn, nay đã chịu hết nỗi, đành phải tìm hiểu thôi.

Tôi đoán “hâm” là cách rút gọn của từ “hâm mộ” chắc. Còn “sến” là nghĩa gì, có liên quan gì đến cây đàn sến, thì đành chịu thua. Vậy bác nào biết thì xin giải thích dùm nhé.

Posted in Ngữ Vựng | 9 Comments »

Bóc tem?

Posted by codockhach on Tháng Bảy 30, 2007

Tôi theo dõi nhiều trang bờ lóc, thấy người ta, khi đăng góp ý kiến, có dùng cụm từ “bóc tem”. Chả hiểu từ này bắt nguồn từ đâu và có ý nghĩa gì. Gu-gồ một hồi mới tìm ra bài này trên VnExpress:

…một hiện tượng khác lại đang khiến nhiều người khó chịu là trào lưu “bóc tem”. Thuật ngữ đó được lưu hành trong cộng đồng blog Việt từ khá lâu và không hề được hiểu theo nghĩa đen tối. Nó đơn giản là việc người ta tranh nhau trở thành người đầu tiên đọc và viết lời bình luận cho một bài mới trên blog.

Vẫn chưa hiểu nguồn gốc của từ ngữ này. Bác nào biết lời giải thích rỏ ràng hơn, xin chỉ điểm dùm nhé.

Posted in Ngữ Vựng, Vietnamese | 3 Comments »

“Các” Vs. “Những”

Posted by computerboy on Tháng Tư 9, 2007

Hê hê, này bạn, phải chăng “các” và “những” đều giống nhau? Có thể dùng thay cho nhau được chăng?

Trong thực tế, ta thấy trong hầu hết các trường hợp thì “các” và “những” đều được dùng như nhau để chỉ danh từ số nhiều. Tuy nhiên, nếu chú ý ta sẽ thấy cách sử dụng hai từ này có phần khác nhau.

Ta thử xét vài trường hợp sau đây:

[1] Bàn về điểm khác nhau trong định nghĩa “đoạn thẳng” của SGK và của Wikipedia trên Talawas:
– SGK: “Đoạn thẳng AB là hình gồm điểm A, điểm B và tất cả các điểm nằm giữa A và B.” –> (NG?)
– Wikipedia: “Trong hình học, một đoạn thẳng là một phần của đường thẳng mà bị giới hạn bởi hai đầu mút, và chứa tất cả những điểm nằm giữa hai đầu mút này.” –> (OK)
==> Ta thấy hình như “các điểm nằm giữa A và B” nghe không suôn bằng “những điểm nằm giữa hai đầu mút này”, vì số lượng điểm trên một đoạn thẳng vốn không đếm được thì làm sao có thể liệt kê hết được “các điểm” đó ra.

[2] Những trường hợp chắc chắn chỉ dùng “các” mà không dùng “những”:
– Chào các bạn (OK)
   Chào những bạn (NG)
– (liệt kê tất cả) “các…”
   + Lịch sử các dân tộc trên thế giới
   + Nguồn gốc các loài
   + ASEAN: Hiệp hội các quốc gia ĐNÁ
   + Dân tộc VN bao bồm dân tộc Kinh và các dân tộc thiểu số
==> Ở đây, ta thấy đối tượng đề cập đến là toàn bộ “các cá thể”, chứ không phải chỉ một vài cá thể.

[3] Những trường hợp dùng “những” mà không dùng “các”:
– Những người đầu tiên… (OK)
   Các người đầu tiên… (NG)
– Những người khốn khổ (OK)
   Các người khốn khổ (NG)
– (tập hợp) “những…”
   + Đoạn thẳng là tập hợp những điểm trên đường thằng bị giới hạn bởi 2 đầu mút.
   + Trường “Tương Lai” là ngôi trường của những trẻ khuyết tật.
   + Nhà “Tình Thương” là ngôi nhà của những trẻ bất hạnh.
==> Ta thấy “những đối tượng…” ở đây được bổ nghĩa bởi một cụm tính từ ngay phía sau. Ta cũng rút ra công thức tổng quát như sau:
– Các danh-từ (OK)
   Những danh-từ (NG)
– Những danh-từ cụm-tính-từ (OK)
   Các danh-từ cụm-tính-từ (NG/OK)

Qua những phân tích trên, ta có thể kết luận rằng:
– “Các” dùng để liệt kê/đề cập đến từng cá thể cụ thể (en. Each) hoặc tất cả các cá thể (en. All).
– “Những” dùng để chỉ số nhiều nói chung (en. Some).

Quả thực, khi tra từ điển Việt-Anh & Việt-Việt của VDict thì ta thấy:
– Các: en. Every, all. vi. Từ dùng để chỉ số lượng nhiều được xác định, gồm tất cả sự vật muốn nói đến.
– Những: en. Certain number of, some. vi. Từ đặt trước một danh từ số nhiều.

Lại tò mò tìm về từ nguyên của 2 chữ này.
– Các: [1] Mỗi người: Các bất tương đồng (không ai giống ai); [1] Gọi hết mọi người: Các vị; [2] 各/các/ each, every; [2] 各地/các địa/ in all parts of (a country), various regions; [2] 各國/các quốc/ each country; every country; various countries; [2] 各級/các cấp/ all levels; [2] 各類/các loại/ all categories; [2] 各位/các vị/ everybody (a term of address).
– Những: [1] Các, chỉ số nhiều.
* Tài liệu tham khảo:
[1] Giúp đọc Nôm và Hán Việt – tđ chữ Nôm của cha Trần Văn Kiệm
[2] từ điển CEDICT
==> “Những” là chữ Nôm (thuần Việt) nên ta không có nhiều tài liệu tham khảo. Nhưng xem các cách dùng chữ “các” trong tiếng Trung Quốc thì ta thấy nó vừa được dùng với nghĩa “mỗi”, “từng” (en. each) như trong các-quốc, lại vừa được dùng với nghĩa “mọi”, “tất cả” (en. every, all) như trong các-loại, các-vị. Khi Việt Nam ta mượn chữ “các” này về làm từ Hán-Việt thì ta chỉ giữ lại nghĩa “mọi”, “tất cả”, hay thậm chí chỉ còn nghĩa “số nhiều” vì nghĩa kia (en. each) ta đã có từ thuần Việt “mỗi”, “từng” rồi. Trong khi đó, lúc Nhật Bản mượn chữ “các” này về tiếng của họ thì họ chỉ giữ lại mỗi một nghĩa đầu (en. each) mà không hề có nghĩa sau (en. every, all)!

Posted in Ngữ Pháp, Ngữ Vựng, Vietnamese | 1 Comment »

thủa hay thuở

Posted by codockhach on Tháng Ba 26, 2007

Thỉnh thoảng tôi thấy các bài báo Việt Nam dùng chữ “thủa” thay vì “thuở”, ví dụ như “vấn đề muôn thủa”, “tình yêu muôn thủa”, “bài tình ca muôn thủa”.  Xem chừng như “thủa” cũng là một cách viết đúng cho từ “thuở”. Tôi thấy cách phát âm của “ủa” và “uở” hoàn toàn khác nhau, nên không hiểu sao người ta lại chấp nhận lối dùng như vậy nhỉ. Có phải đây là một trong những trường hợp “nhiều người sai nên sai biến thành đúng” chăng?

Posted in Chính tả, Ngữ Vựng | 17 Comments »

Ca-na-đa ← “Cái Lá Đa”!

Posted by computerboy on Tháng Mười Hai 14, 2006

Có ai biết tại sao cái quốc kỳ của nước Canada lại có hình chiếc lá maple không? Theo như “nghiên cứu” và phân tích của các bác bên viện Việt Học thì nó là do…:

– Phải chăng chữ CANADA phiên âm từ ” Cái lá đa ” tiếng Việt ?
— Trung —

– Tôi nghĩ bạn Trung có lý . Có lẽ ngày xưa người Việt mình nhìn lá maple tưởng là lá đa nên mới gọi “Cái Lá Đa” sau này người ta mới viết trại ra thành CANADA. Bằng chứng lá cờ CANADA có hình chiếc lá. Phải chi ông Trung ghi hàng loạt mấy foot notes như ông Quang, đặc biệt từ những sách bằng tiếng Anh, tiếng Pha’p, Nga, Tầu…. Chắc thể nào cũng lắm người tin, không chừng ông Lê Bắc sẽ cất làm tài liệu riêng để học tập.
— Ba —

Một ý kiến thú vị, góp vui cho chuyên khoa nghiên cứu về từ nguyên, nguồn gốc và tương quan của các ngôn ngữ.😉

Posted in Vietnamese | 2 Comments »

Bộ mẫu tự tiếng Việt thiếu chữ ‘w’?

Posted by codockhach on Tháng Mười 26, 2006

Nhân dịp Halloween sắp đến, tôi định bờ-lóc một bài về ngày Cô Hồn Các Đản này, nhưng chợt gặp khó khăn khi toan phiên âm từ ngữ ‘halloween’ sang tiếng Việt.

Viết thành “Ha Lô Quyên” so với người miền Nam thì được, nhưng e người Bắc sẽ đọc thành Halloqueen, vậy sẽ trớt quớt.

Viết thành “Ha Lô Uyên” thì nghe giông giống, nhưng đọc như “u-yên” vẫn không hoàn toàn giống âm của từ gốc.

Viết thành “Ha Lô Wiên” thì đọc được nhất, chỉ kẹt cái là, trong bộ chữ cái của Việt ngữ  không có ‘w’.

Từ đó tôi thiển nghĩ, cần có chữ ‘w’ (đọc như “wi”) trong bộ chữ cái tiếng Việt, để phân biệt với ‘qu’ (đọc như “cu-y”) và ‘uy’ (đọc như “u-y”).

Không biết đã có cao nhân ngôn ngữ học nào đề cập đến vấn đề này chưa nhỉ.

Posted in Dịch Thuật, Ngữ Vựng, Vietnamese | 7 Comments »

Tản mạn

Posted by codockhach on Tháng Mười 3, 2006

Lần đầu tiên được đọc/nghe thấy từ ngữ này, trực giác mù mờ khiến tôi liên tưởng đến từ “toi mạng”, ý diễn tả một trạng thái bị thiệt hại vì một chuyện gì đó.  Dĩ nhiên đó là quan niệm sai.

Vậy “tản mạn” nghĩa là gì? Đọc các bài viết trên mạng, tìm thấy những trường hợp áp dụng, ví dụ như “tản mạn về hai chữ tình yêu“, “tản mạn về văn hóa Việt Nam”, “vài lời tản mạn cùng bạn hiền”, …

Tự mò mẩm sưu tầm, bên tự điển Việt-Anh của vdict dịch nghĩa tiếng Anh là “scattered, dispersed”. Đối chiếu ngược lại từ Anh-Việt, scattered nghĩa là “rải rác” hoặc “rời rạc”, và dispersed nghĩa là “phân tán”. Từ đó tôi chỉ có thể suy đoán rằng “tản mạn” có nghĩa là: bàn luận một cách rời rạc về một đề tài nào đó.

Nhưng nguồn gốc của từ này từ đâu có? tản tức là “di tản”? Còn “mạn”? như trong “mạn phép”?

Bác nào biết có bộ tự điển bách khoa Việt-Việt nào đầy đủ, làm ơn giới thiệu dùm.

Posted in Ngữ Vựng, Vietnamese | 7 Comments »

Cô Độc Khách mở hàng

Posted by codockhach on Tháng Chín 28, 2006

Độc Cô tôi rời Việt Nam lúc 12 tuổi, khi vừa học xom lớp 6 tiểu học. Đây là một nỗi buồn nhưng cũng là điều may. Buồn là vì vốn liếng tiếng quê nhà trong tôi bấy giờ hãy còn nghèo nàn quá.  Rồi đây chắc thế nào cũng sẽ bị thất lạc thôi. May là lứa tuổi ấy, mầm móng mà quê hương đã gieo trong tôi trong 12 năm tuổi đời, được vừa đủ để vĩnh viễn lắng đọng trong tâm hồn, để rồi cho dù có lăng lốc nơi xứ người, luôn đàm thoại bằng tiếng ngoại, có chút gì đó thiêng liêng, vẫn luôn thúc đẫy tôi quyến luyến và trân trọng với ngôn ngữ thân yêu của nơi chôn nhao, cắt rốn. 

Một thời gian dài bị gián đoạn…lúc ấy, nơi xứ Rừng Phong này, lo trau dồi Anh ngữ, chú tâm hội nhập vào xã hội mới, nên gia tài tiếng Việt vốn đã nghèo thì lại càng nghèo thậm tệ hơn. Tôi còn nhớ lúc đi học trung học, về nhà phụ thân tôi hỏi chữ tiếng Anh này là nghĩa gì, thì dẩu tôi hiểu rõ nó nghĩa là gì, nhưng lại không tài nào giải thích được cho cha tôi hiểu.

Tôi có tật rất mê đọc truyện kiếm hiệp, nên thường hay vào thư viện công cộng lôi mấy quyển võ hiệp kỳ tình của Kim Dung và Cổ Long.  Tôi cũng rất thích quyển Tiêu Sơn Tráng Sĩ (sử thuyết kiếm hiệp dựa theo đời nhà Trần) của Khái Hưng.

Hồi học lớp Anh ngữ, cô giáo tôi thường có lời khuyên. Muốn thông thạo Anh ngữ cần phải làm hai điều: mạnh dạn nói, và siêng năng viết. Mạnh dạng nói để luyện giọng, và siêng năng viết để luyện ngữ pháp và lối hành văn. Bà ta bắt chúng tôi mỗi ngày, giờ học đầu tiên là phải viết 1 trang nhật ký, thuật lại những chuyện xãy ra trong ngày qua. 

Người Á Đông chúng ta, phần đông, có nhược điểm là rụt rè, nhút nhát, ít ra trong phương diện học ngôn ngữ: sợ mình nói sai hoặc viết sai sẽ bị người ta cười, nên e ngại. Đây là điều sai lầm lớn.

Nhược điểm của tôi trong văn viết là chính tả. Nhưng, vì nhớ lời khuyên của cô giáo, tôi đành phải “chai mặt”, lập trang blog cá nhân để tập viết. Lại nữa, chung quy đấy vẫn là hình thức nhật ký.  Chen chít những bâng khuân về ngôn ngữ trên trang bờ lóc ấy thì thật là hỗn độn.  Chi bằng tách rời làm một trang dành riêng cho việc mò mẩm về Việt ngữ, lại chẵng hay hơn sao? Lý do ấy, cùng với sự động viên và góp phần của bác Hương là động cơ cho sự ra đời của trang blog Việt Nam – Tiếng Quê Nhà này.

Sau hết, cần phải cáo lỗi với bạn đọc vì giao diện song ngữ (Anh-Việt) trên trang bờ lóc này. Lý do chính thức là vì giới hạn của dịch vụ (miễn phí) wordpress.com, không thể điều chỉnh toàn bộ phần trang trí cho chữ Việt. Nhưng, điều ấy vô tình cũng phản ảnh được tâm tình lạc lõng của người viết: một tâm hồn Việt phiêu bồng nơi chốn tha hương, với một ngôn ngữ lạ, đang tìm hướng về chút gì đó gọi là cội nguồn.

Posted in Vietnamese | 4 Comments »